Thứ Tư, 21 tháng 6, 2017

Sáng Tháng sáu Vui Vẻ

Tối qua ba cất xe về nhà sớm nên sáng nay cả nhà có thể cùng nhau thức dậy sớm. Lâu lâu lắm rồi mới được cùng nhau thức dậy như thế này. Lúc sửa soạn đồ cho con đi học,  mẹ nghĩ lâu lắm mới có một lần, tranh thủ dịp này cả nhà cùng ăn sáng với nhau đi, con đi học trễ một lần cũng không sao. Mẹ vào phòng nói thì thầm vào tai con:"Kêu ba dậy đi ăn sáng nha!". Con vui mừng nắm tay ba, trèo lên bụng ba, lấy kẹp tóc làm cho ba giống con gái, ba hết đường nào nằm nướng được.
Là quán quen thuộc của con, quán không tên nhưng đông khách.
Quán không tên nên ba đặt tên cho quán là Quán Đồng vì lúc ba còn nhỏ khu này là đồng lúa.
Còn con gọi là quán Xích Đu vì quán có chiếc xích đu mà con rất thích.
Vào quán, trước tiên là con chọn chỗ ngồi.
Mẹ để ý dạo này con không còn thích ngồi cạnh mẹ như trước mà ngồi đối diện mẹ, lấy giấy lau chén đũa, sau đó lấy tương đen cho con, lấy chanh và tương ớt cho vào chén cho mẹ, hôm nay không chịu lấy cho ba. Hình như ngồi đối diện mẹ con sẽ lớn hơn vậy.
Con thích ăn bò viên, có khi là 2 chén luôn.
Hôm nay thì nửa chén hủ tíu, 3 viên bò viên và 1 chai nước suối thôi.
Trong lúc con vui vẻ thưởng thức bữa sáng thì mẹ bàn với ba về quà sinh nhật của con.
Mau quá, mới đó mà sắp 4 tuổi rồi.
Buổi sáng kết thúc, con vui vẻ chia tay ba mẹ vào lớp.
Chúc con một ngày vui vẻ và hết sụt sịt nha con.
Hi vọng chiều nay 2 cha con không phải đi thăm Bác Diệu.

Thứ Bảy, 25 tháng 2, 2017

Ca Dao Mẹ

Ảnh: sưu tầm từ Internet

"Mẹ ngồi ru con đong đưa võng buồn, đong đưa võng buồn
Mẹ ngồi ru con mây qua đầu ghềnh lạy trời mưa tuôn
Lạy trời mưa tuôn cho đất sợi mềm hạt mầm vun lên
Mẹ ngồi ru con nước mắt nhọc nhằn xót xa đời mình......."

Đã lâu lắm rồi.... ngày xưa ấy.....
Mỗi sáng thức dậy, thích bật máy casset, giọng hát Khánh Ly vang lên.
Album Ca Khúc Da Vàng của trịnh Công Sơn đã gắn liền với kỷ niệm của một thời sinh viên.

Đêm thứ Ba, xem chương trình Hát cùng Mẹ của HTV, tiết mục của Cô Kim Xuân và con trai Huy Luân, kỷ niệm ùa về và mắt ngấn cay. Nhớ những ngày xưa, nhớ giọng hát Khánh Ly, nhớ ca khúc Trịnh Công Sơn và nhớ cả những bài hát ru của mẹ.

Ở Thành Phố này tôi hiếm khi nghe các bà mẹ hát ru con. Còn nhớ chị dâu của tôi mỗi khi ru con ngủ thường là bật điện thoại mở nhạc Cẩm Ly cho con nghe hoặc hát cho con mấy bài hát thiếu nhi, bài tôi nghe chị hát nhiều nhất là Hai Con Thằn Lằn Con.
Ở quê hương Miền Tây của tôi gần như bà mẹ nào cũng thuộc bài hát ru con. Chúng tôi lớn lên bên cánh võng và lời ru của  mẹ. Khi nghe mẹ hát ru em:"Gió đưa bụi chuối sau hè. Anh mê vợ bé bỏ bề con thơ. Con thơ tay ẳm tay bồng. Tay nào xách nước tay nào vo cơm". Trong tâm trí non nớt của tôi chưa thật hiểu hết lòng mẹ nhưng đã cảm nhận một nỗi buồn sâu sắc từ lời ru.
Sau  này khi đã làm mẹ, tôi cũng hát ru con mình ngủ. Và cả chiếc võng, dù có nhiều nghiên cứu cho rằng trẻ ngủ võng sẽ ảnh hưởng đến sống lưng, nhưng nếp sinh hoạt này đã ăn sâu vào máu thịt của người dân quê tôi. Cũng như tôi ngày xưa, các con tôi no tròn giấc ngủ bên cánh võng cùng lời ru của bà ngoại và mẹ.
Con gái tôi lúc tròn 2 tuổi đã thuộc câu:"Ví dầu cầu ván đong đinh, cầu tre lắc lẻo gập ghềnh khó đi. Khó đi mẹ dắt con đi. Con đi trường học mẹ đi trường đời" và nay gần 4 tuổi đã biết đưa võng ru em:"Chim đa đa đậu nhánh đa đa. Chồng gần không lấy mà đi lấy chồng xa. Mai sau cha yếu mẹ già, chén cơm đôi đũa bộ kỵ trà ai dâng".....
Rồi mai này con sẽ lớn lên, những câu hát ru sẽ là 1 phần kỷ niệm tuổi thơ của con. Hơn cả lời mẹ ru, đó là lời của quê hương, con yêu ạ.


Chủ Nhật, 19 tháng 4, 2015

Con Gái Yêu - Tết 2015

Tết rồi con tròn 20 tháng. Ba mẹ phải đi làm, con ở dưới quê với ông bà ngoại. Cậu Cường giúp mẹ lưu lại những khoảnh khắc đáng yêu của con. Nụ cười của con là Mùa Xuân của Ba Mẹ.







Thứ Bảy, 23 tháng 3, 2013

........Để anh dạy em cách yêu thương!

Anh sẽ chỉ cho em biết rằng chia tay trong tình yêu đâu đã phải là thất bại duy nhất em sẽ gặp trên đường đời còn rất dài này. Này cô bé, để anh dạy em cách yêu thương...

Này cô bé…
 
Việc yêu cũng giống như việc thả diều. Phải có lúc giữ, lúc thả. Nếu cứ giữ mãi diều sẽ chẳng thể nào bay được. Nhưng nếu như thả quá đà sẽ đến lúc diều đứt dây mà bay đi mất. Yêu là cả một nghệ thuật. Nhưng ở trên đời có mấy ai dám tự nhận mình là nghệ sĩ đâu? 
 
Ai cũng cho rằng mình là người đau nhất, nhưng chuyện tình cảm làm gì có khuôn mẫu, công thức thông thường. Nhiều người cho rằng người chủ động nói lời chia tay tất nhiên là sẽ không đau bằng người bị bỏ rơi. Người nào hời hợt hơn thì người đó nhẫn tâm hơn, vô tình hơn. Những ai càng đau thì càng hận, càng oán trách, còn những người phũ phàng thì hay tỏ ra cao thượng, luôn mong người xưa hạnh phúc.
 
Nếu em đã từng chia tay, từng cho rằng chỉ có mình đau khổ, từng chỉ trích người mình yêu gay gắt và cảm thấy bất công khi phải chịu thiệt thòi, thì hãy suy nghĩ thoáng hơn một chút. Bởi vì, đôi khi cảm giác của em đã bị sự mù quáng đánh lừa, có thể mọi thứ không chỉ đơn giản như em nghĩ.
 
 
Này cô bé…
 
Đã yêu đừng bao giờ nói câu “hối tiếc”. Em đã trưởng thành, em hãy chịu trách nhiệm về những việc mà em đã quyết định. Khi em dành tình yêu cho ai đó, em đâu có nghĩ đến chuyện mình sẽ “hối tiếc”? Hối tiếc là từ em không muốn có trong suy nghĩ của mình không chỉ ở tình yêu mà trong mọi việc. Người nói từ hối tiếc sẽ mãi chỉ là người yếu đuối, sẽ mãi quờ quạng trong khổ đau, vùng vẫy trong thất bại mà không thể đứng lên được. Hãy mạnh mẽ và quyết đoán lên. Hãy học cách chấp nhận sai lầm và đứng lên từ thất bại. Đó mới là cách nghĩ và hành động khôn ngoan của một cô gái trưởng thành.
 
Này cô bé…
 
Hãy học cách tha thứ. Tha thứ cho người mà em đang thấy căm hận là điều rất khó khăn. Nhưng chúng ta đã được dạy dỗ từ những điều rất căn bản, rằng chỉ có thể sống tiếp và bước tiếp khi trong lòng thực sự thanh thản. Và tha thứ là con đường nhanh nhất để em quên mọi chuyện, đứng dậy và bước tiếp. Em biết không: “tha thứ cho kẻ thù là tha thứ cho chính bản thân mình”. Hãy tha thứ cho tất cả những việc họ đã làm không phải với ta. Không phải vì họ, mà vì chính bản thân mình. Rồi sau này em sẽ ngồi và nghĩ lại mọi chuyện của ngày hôm nay, tự nhủ “sao khi xưa mình lại ngốc quá thế…”. Đôi khi người buông tay em mới là người quan tâm em nhất đấy.
 
Này cô bé…
 
Đến một lúc nào đó, khi em đã tìm được hạnh phúc thực sự, rồi em sẽ cảm ơn người đàn ông đó, vì anh ta đã để em ra đi, hoặc thậm chí đẩy em ra đi. Một nguyên tắc đối với cô gái mạnh mẽ và hiện đại mà anh muốn em học hỏi, đó là không khóc trước mặt bất kì người đàn ông nào. Em biết không, yếu đuối là một trong những thiệt thòi rất lớn của phụ nữ trong tình yêu. Em có thể vùi đầu vào đâu đó để khóc cho thỏa thích, nhưng đừng thể hiện điều đó trước mặt đàn ông. Đó cũng là một cách xây dựng lòng tự trọng và kiêu hãnh của con gái.
 
Khóc thì nhiều nhất cũng chỉ khiến đối phương khó xử chứ không thể thay đổi được gì. Người yêu thương em thật sự sẽ không dễ dàng khiến em phải khóc. Còn người làm em khóc thì hầu hết sẽ không quan tâm đến những giọt nước mắt của em… Vậy em khóc làm gì cho đôi mắt thêm buồn chứ? Nếu em không thể khiến mình mạnh mẽ để không khóc, thì hãy nhớ điều này: “Người đàn ông làm cho em khóc nhiều nhất có thể là người em yêu nhất. Người hiểu được những giọt nước mắt của em từ đâu là người yêu em nhất. Nhưng, chỉ có người im lặng lau nước mắt cho em mới là người cuối cùng bên em”. Hãy biết điều gì là đúng và cần cho bản thân em nhé.
 
Bởi thế đứng lên nào cô bé của anh!
Theo Mask
(Phụ nữ.net ngày 21/3/2013)

Thứ Bảy, 22 tháng 12, 2012

Lời mẹ dặn trước lúc con lấy chồng

Mẹ bảo, cãi nhau với đàn ông thì đừng có chạy ra ngoài mà oang oang khắp nơi. Anh ta tiến về phía con một bước thì con hãy bước về phía anh ta hai bước.

Mẹ bảo, lúc giận đừng có cãi nhau, có thể không nói gì, không giặt quần áo của chồng, nhưng không được cãi nhau với chồng.

Mẹ bảo, ngôi nhà chính là chỗ đóng quân của người phụ nữ, cho dù có xảy ra chuyện gì thì cũng đừng có bỏ đi. Bởi vì, đường trở về rất khó khăn.

Mẹ bảo, hai người trong nhà đừng có lúc nào cũng chỉ nghĩ đến sĩ diện, hai người sống với nhau, sĩ diện quan trọng lắm sao? Nếu thế thì ra ngoài sống thế nào được?

Mẹ bảo, bất kể một người đàn ông giàu có, nhiều tiền như thế nào thì anh ta vẫn hy vọng có thể nhìn thấy con sạch sẽ thơm tho ở trong một ngôi nhà sạch sẽ tươm tất và đợi anh ta.

Mẹ bảo, đàn ông tốt rất nhiều, anh ta sẽ không bao giờ đi ôm người phụ nữ khác. Nhưng trong cái xã hội như thế này, có rất nhiều phụ nữ xấu sẽ dang tay ra ôm lấy người đàn ông của con.

Mẹ bảo, phụ nữ nhất định phải ra ngoài làm việc, cho dù là kiếm được nhiều hay ít, làm việc chính là sự thể hiện giá trị cuộc sống của bản thân. Nếu con cứ ở nhà mãi, anh ta sẽ có cơ hội nói trước mặt con rằng: “Tôi đang nuôi cô đấy.”

Mẹ bảo, con đi làm bên ngoài, dù có bận lắm là bận thì vẫn phải làm việc nhà, nếu không thì dùng tiền của mình mà tìm một người giúp việc theo giờ. Việc trong nhà nhất định phải lo liệu tốt, con cái cũng phải nuôi dạy cho tốt.

Mẹ bảo, anh ta vì con mà làm những việc con không bao giờ ngờ tới, con có thể cảm động, có thể khen ngợi, nhưng nhất quyết không được châm chọc kiểu “hôm nay mặt trời mọc đằng tây rồi hay sao”. Vì nếu như vậy, sau này anh ta sẽ không bao giờ làm bất cứ việc gì vì con nữa.

Mẹ bảo, chẳng có ai là một nửa của ai cả, ý nghĩ của con mà không nói ra thì ai mà biết được. Cần cảm nhận cái gì, ghét việc gì, con phải nói ra thì người ta mới hiểu được.

Mẹ bảo, bố mẹ anh ta cũng là bố mẹ con, cho dù bố mẹ anh ta đối xử với con không được tốt cho lắm, thì con cũng phải đối tốt với họ. Bởi họ là bố mẹ của anh ta.

Mẹ bảo, một khi đã quyết định sống cùng người đó rồi, thì đừng có oán thán cuộc sống khó khổ, nếu như con đã chọn anh ta, thì đừng có oán trách anh ta.

Mẹ bảo, nhiều tiền như thế thì có tác dụng gì, anh ta đâu? Anh ta đang ở đâu?

Mẹ bảo, cả đời này chúng ta có thể tiêu hết bao nhiêu tiền? Đừng mua những đồ xa xỉ mà làm gì, sống hạnh phúc là tốt rồi.

Mẹ bảo, đừng có dọa con cái là “mẹ không cần con”. Lúc cáu giận đừng có đuổi con cái ra khỏi nhà, chẳng may không thấy nó thật, con sẽ rất đau khổ.

Mẹ bảo, đừng đánh con cái, lại càng không nên lôi ra ngoài mà đánh.

Mẹ bảo, tình yêu mà cứ đánh đấm, đâm giết nhau đúng là mãnh liệt thật, cũng rất lãng mạn, nhưng không thực tế. Cứ bình thường thôi là được.

Mẹ bảo, cái gì thì cũng đều là duyên phận cả. Mẹ bảo, cuộc sống luôn thay đổi, phải biết trân trọng từng ngày.

Trần Đồng
(Vn Express ngày 15/12/2012)

Bố dạy con trai trước khi lấy vợ

Bố bảo nhìn vào chiếc giường là biết cuộc sống vợ chồng có hạnh phúc hay không. Dù chuyện gì xảy ra đi chăng nữa, đừng mang chăn gối ra sofa ngủ, cũng đừng quay lưng vào người vợ của con. Hãy ôm cô ấy vào bờ vai và khuôn ngực nóng hổi của con. Tất cả sẽ qua đi, chỉ tình yêu còn lại.

Bố bảo lúc giận có thể cãi nhau nhưng đừng thượng cẳng chân hạ cẳng tay. Cãi nhau không có nghĩa con dùng những lời lẽ xúc phạm dành cho người mà con sẽ đầu gối tay ấp cả cuộc đời. Cãi nhau có nghĩa là nói hết những gì trong lòng để hai vợ chồng hiểu, thông cảm cho nhau, xóa đi hết mỏi hiểu lầm. Bản thân con còn chẳng hiểu được con, thế nên đừng mong người khác phải hiểu khi con cứ giữ trong lòng.

Bố bảo cãi nhau với phụ nữ thì đừng có nói nhiều, chỉ cần nói vừa đủ. Độ khuếch tán âm thanh của đàn ông chẳng bao giờ bằng phụ nữ. Một người vợ chân chính sẽ đủ tinh tế để biết khi nào cần nói, lúc nào nên im lặng ngay cả trong khi nóng giận nhất.

Bố bảo dù ở ngoài xã hội, con có là xe ôm, hay ông lớn, ông bé, thì về nhà con vẫn là trụ cột của gia đình. Vợ con có thể là người phụ nữ rất đảm đang, cô ấy có thể đóng đinh, sửa ống nước hay tháo quạt trần, nhưng con hãy làm việc đó, trừ khi con quá bận. Nó vừa thể hiện sự công bằng, vừa thể hiện sự chia sẻ vợ chồng.

Bố bảo sau khi kết hôn sẽ hơn một lần con cảm thấy hối hận, thậm chí có mối quan hệ ngoài chồng ngoài vợ. Mỗi lần như vậy con hãy nhớ rằng: Người bồ hiện tại yêu con mười phần, người vợ hiện tại cũng từng yêu con mười phần như thế. Nhưng khi bước vào hôn nhân, vai trò của phụ nữ càng trở nên phức tạp, ngoài tình yêu họ còn có cả trách nhiệm.

Vì vậy khi đã kết hôn, người ta sẽ không thể yêu con mười phần được nữa. Họ phải dành một phần trong số đó để yêu bố mẹ chồng, rồi lại một phần để yêu bố mẹ họ, còn thêm một phần nữa cho con cái. Và như thế, mười phần tình yêu khi bước qua hôn nhân chỉ còn lại bảy phần. Bằng cách này hay cách khác, 3 phần con mất đi từ người vợ sẽ được nhận lại gấp đôi từ gia đình và con cái của con.

Và một lý do nữa, người bồ sẽ chỉ đem lại cho con hạnh phúc nhất thời, còn người vợ sẽ đem lại cho con hạnh phúc bền vững. Thật tuyệt vời phải không?

Bố bảo thời kỳ mang thai là khó khăn nhất đối với phụ nữ, là bởi vì muốn có được thiên thần thì phải qua thời gian khổ cực. Chính vợ con là người đã gánh vác sự khổ cực đó để đem lại niềm vui cho cả nhà. Thế nên đừng thở dài khi thấy vợ con chẳng còn được vẻ đẹp thời thiếu nữ, hay cũng đừng tức giận khi con nằm cạnh vợ mà chẳng thể làm gì. Hãy cùng cô ấy cảm nhận niềm vui của những ông bố bà mẹ, chắc sẽ thú vị lắm.

Bố bảo chuyện mẹ chồng nàng dâu là chuyện muôn thuở, giống như bệnh tiền mãn kinh vậy. Thế nên con hãy là sợi dây kết nối họ, hai người phụ nữ yêu con nhất trên đời. Đừng để mẹ cảm thấy bà đã mất con trai, và vợ con cảm thấy chồng mình là người nhu nhược. Như thế mới là đàn ông chân chính.

Bố bảo rằng đừng tưởng người mẹ mới dạy dỗ được con. Theo nghiên cứu của các nhà khoa học, trong thời gian người mẹ mang thai thì người cha mới là người ảnh hưởng lớn nhất đến tình cảm và sự phát triển của trẻ. Con có thể không là người bố tuyệt vời nhất thế giới, nhưng hãy là người bố tuyệt vời nhất trong lòng những đứa con.

Bố bảo "Phụ nữ là để yêu, không phải để hiểu”, nhưng nếu không hiểu, thì con chẳng thế yêu. Hãy hiểu họ bằng chính trái tim mộc mạc của con. Bố bảo "quá khứ là thứ đã qua, hiện tại mới là cuộc sống”. Nếu quá khứ của vợ con có lỗi lầm, đừng chấp nhặt, cũng đừng đay nghiến vì đồng ý lấy vợ là con đã chấp nhận tất cả những gì thuộc về cô ấy. Hãy khoan dung và độ lượng. Dù không nói ra nhưng chắc chắn cô ấy sẽ yêu con đến suốt cuộc đời, một tình yêu bao gồm cả sự biết ơn và tôn trọng.

Và cuối cùng bố bảo, cuộc sống luôn thay đổi, hãy biết trân trọng từng ngày.

Trần Đồng
(Vn Express ngày 22/12/2012)

Thứ Tư, 13 tháng 6, 2012

Trai Việt nên học trai Tây

TTO - Sáng nay trên đường từ quê ra Đà Nẵng học, ngồi trên xe buýt Hội An - Đà Nẵng, tôi bắt gặp một câu chuyện mà cách hành xử của những người trong cuộc rất đáng lưu tâm.


Chuyến xe này đông nghịt người, những hành khách bắt xe dọc đường của tuyến này chỉ còn mỗi tư thế đứng vì chỉ có khách đón ở bến mới có ghế ngồi.
Xe chạy đến ngã ba Khu công nghiệp Điện Nam – Điện Ngọc thì có hai bà lão tuổi ngoài 70 lọ mọ bước lên xe.
Lúc đó hàng ghế phía cuối xe có vài ba thanh niên người Việt và hai thanh niên người nước ngoài.
Hai cụ bà ngồi bệt xuống sàn.
Những thanh niên Việt thay vì nhường ghế lại ngồi im. Hai chàng trai Tây ngồi gần đó đã đứng dậy, giúp hai cụ ngồi vào ghế và sau đó hai anh chàng này ngồi bệt xuống sàn xe.
Đi được một đoạn đến ngã tư Điện Ngọc lại có một cụ bà bắt xe, hai chàng trai Tây tiếp tục đứng dậy nhường chỗ ngồi cho bà cụ.
Một bài học cho chúng ta, những người vốn vẫn được răn dạy “kính trên nhường dưới”.
THANH BA

Thứ Hai, 11 tháng 6, 2012

Xin cho chồng được cưới thêm vợ


Sau 30 năm chung sống hạnh phúc, một phụ nữ 54 tuổi ở Bạc Liêu làm đơn gửi chính quyền địa phương xin cưới thêm vợ cho chồng.


Sáng 11/6, ông Võ Như Ý, Phó Chủ tịch UBND xã Ninh Qưới, huyện Hồng Dân (Bạc Liêu), cho biết vừa cử đoàn đến nhà bà Xuân giải thích cho gia đình hiểu rõ Luật Hôn nhân và gia đình để người phụ nữ này rút đơn xin cho chồng được cưới thêm vợ.

Theo chính quyền địa phương, trên 30 năm trước ông Tân (chồng bà Xuân) có tình cảm với bà Thu ở cùng xóm. Anh trai làng đi bộ đội, xuất ngũ rồi lấy vợ, còn bà Thu sống độc thân đến giờ.
Xã Ninh Qưới nằm ven kênh Quản Lộ - Phụng Hiệp (Bạc Liêu), nơi xảy ra chuyện người phụ nữ 54 tuổi làm đơn xin cho chồng cưới thêm vợ. Ảnh: Thiên Phước.

Bà Thu quen với ông Sử, tính chuyện hôn nhân. Khi hai người chuẩn bị đám cưới, ông Tân hay tin đã điện thoại ngăn cản bà Thu kết hôn. Người phụ nữ này đề nghị người bạn thời còn đi học thôi quấy rối và chấm dứt việc làm trái pháp luật. Trước khi bỏ đi, bà Thu nói “lẫy” rằng: “Có ngon thì bỏ vợ đi rồi tôi lấy anh”.
Vài ngày sau vợ ông Tân gửi đơn đến UBND xã Ninh Qưới xin cho chồng được cưới thêm vợ. Trong đơn người phụ nữ này viết: “Dù chấp nhận nỗi đau lớn nhất trên đời nhưng vì ông Tân còn vấn vương tình cảm với người bạn cũ nên tôi chấp nhận chia sẻ hạnh phúc với người phụ nữ khác...”.
“Luật Hôn nhân và gia đình chỉ cho phép một vợ một chồng. Có thể vì nghen, giận chồng mà bà Xuân làm đơn xin cho ông Tân được cưới vợ. Chính quyền không cho phép chuyện này, đã khuyên bà rút đơn", ông Phó chủ tịch UBND xã cho biết.
Vợ ông Tân sau đó đã rút đơn xin cưới vợ cho chồng; còn bà Thu hạnh phúc trong một đám cưới vui vẻ cùng ông Sử, với đông đủ bà con, bạn bè đến dự.
Thiên Phước
* Tên các nhân vật đã được thay đổi.

Nguồn: VnExpress ngày 11/6/2012

Thứ Bảy, 9 tháng 6, 2012

Chân dung người con gái lý tưởng

Đàn ông luôn tìm kiếm ở phụ nữ 3 điều: Vẻ đẹp, sức khỏe và tuổi trẻ. Vì thế, càng khiến mình trở nên xinh đẹp, trẻ trung, khỏe mạnh, bạn càng có nhiều cơ hội hơn đến với một anh chàng.
Chân dung người con gái lý tưởng
1. Thời trang phù hợp với thân hình

Dù trang phục đó nhìn trong tạp chí hay qua ô cửa kính trưng bày rất đẹp, cũng chưa chắc nó sẽ phù hợp với tính cách, thân hình bạn.

Bất kể bạn có eo thon, hông to, dáng người cao ráo hay chân ngắn, đậm người, vẫn có những thứ đồ bạn nên và không nên mặc. Bí quyết nằm ở chỗ, hãy đi mua sắm với một người có con mắt khách quan, người sẽ thành thật nói cho bạn biết loại trang phục nào phù hợp và tôn được vẻ đẹp cho bạn.

Cần thiết thì tham khảo ý kiến nhà tạo mốt, họ sẽ giúp bạn tránh lỗi trong thời trang và hướng dẫn cách tìm những trang phục phù hợp nhất với dáng hình của bạn.

2. Nhấn mạnh ưu điểm, làm mờ nhược điểm

Trang điểm không phải dành cho tất cả mọi người, song bạn vẫn nên thử “học đòi” một chút. Có những cách rất đơn giản để làm sáng lên những ưu điểm trên gương mặt và che đi những khuyết điểm mà bạn không muốn người khác phát hiện ra.

Ít ra, với một chút mỹ phẩm được dùng đúng cách, bạn sẽ che đi được đôi gò má cao hay vùng thâm quầng dưới mắt.

3. Chăm sóc da cẩn thận


Hãy làm tất cả những gì có thể trong khả năng để bảo vệ làn da, như tẩy trang, rửa mặt sạch sẽ trước khi đi ngủ, dưỡng ẩm, bôi kem chống nắng khi ra ngoài (cả mùa Hè và mùa Đông), chỉ mua mỹ phẩm phù hợp với loại da của bạn.

4. Duyên dáng hơn nhờ tập thể dục

Dù bạn đang cố gắng giảm cân hay muốn duy trì vóc dáng, tập thể dục luôn là người bạn thân thiết và không thể thiếu, đặc biệt nếu bạn muốn tìm, và giữ bên mình một anh chàng. Thể dục giúp bạn có thân hình gọn gàng, cũng đồng nghĩa cảm giác tự tin lúc nào cũng có.

5. Suy nghĩ tích cực

Một thái độ tích cực mang đến cho bạn cơ hội tốt hơn trong việc quyến rũ người khác phái. Khi tâm trạng vui vẻ, thoải mái, bạn sẽ thấy bản thân dễ chịu hơn và truyền được cảm hứng cho những người đang quẩn quanh bên bạn.

6. Biết nói chuyện

Người biết nói chuyện nhất là người biết cân bằng cuộc hội thoại, không “bắn liên thanh” quá nhiều, không giữ im lặng suốt, và cũng không hỏi nhiều tới nỗi đối phương có cảm giác như đang bị hỏi cung.

Bạn không cần ra sức huyên thuyên để bắt anh ấy mở miệng, chỉ cần tập trung vào những điều anh ấy nói. Chân thành và thực sự quan tâm, hứng thú với những gì người đối diện nói và đáp trả bằng những câu duyên dáng, hóm hỉnh, có thông tin bạn nhé!

7. Có ít nhất một thú vui

Chẳng ai muốn hẹn hò với một cô gái nhàm chán. Để có thể tìm ra chủ đề trò chuyện, bạn cần có cuộc sống của riêng mình, một cuộc sống ít ra phải vài phần thú vị.

Hãy tham gia câu lạc bộ đọc sách, lớp học điêu khắc, làm đồ gốm hay câu lạc bộ đạp xe leo núi cuối tuần. Có nghĩa là bạn cần có sở thích riêng, một việc bạn làm vì chính bạn, để không phải quá “bám” đối phương tới nỗi chàng không thương nổi bạn nữa.

Nguồn: Phụ Nữ ngày nay ngày 9/6/2012

Nhiều giả thuyết về “loài hoa 3.000 năm mới nở một lần”

Các nhà khoa học đều cho rằng, hiện chưa thể đưa ra kết luận một cách chính xác về loài hoa được cho là “3.000 năm mới nở một lần”. Tuy nhiên, họ cũng bước đầu đưa ra những giả thuyết về hiện tượng “hoa mọc trên cửa kính, sắt thép, chuông chùa”.

Văn hóa hóa hiện tượng tự nhiên
TS Nguyễn Thị Minh Ngọc (Viện Nghiên cứu tôn giáo) cho biết, hoa ưu đàm chính là “udumbara”, dịch trọn âm Hán Việt là ưu đàm ba la. Tên hoa khi dịch nghĩa là Linh Thụy tức “Điềm lành linh ứng”. Theo kinh Phật, loài hoa này nở để báo hiệu chuyển luân vương hoặc một vị Phật giáng sinh.
Tuy nhiên, theo TS Ngọc có hai giả thuyết khác nhau về việc nó nở ra sao. Một cho rằng, loài hoa chỉ nở 3.000 năm một lần. Thuyết khác lại cho rằng nó nở 12 năm một lần để báo hiệu.
Ngoài ra, TS Ngọc cho biết kinh “Huệ Lâm Ân Nghĩa” viết rằng đây là Thiên hoa, thế gian không có loại hoa này.

“Hoa” mọc trên chuông ở chùa Tràng Kênh, Hải Phòng - Ảnh: Hà Minh Đức

Loài “hoa” được cho là hoa ưu đàm mọc tại Phú Yên - Ảnh: Nguyễn Thế Thịnh

Nhà nghiên cứu Champa, TS Trần Kỳ Phương cho rằng: “Con số trong kinh Phật này mang ý nghĩa huyền thoại, tượng trưng hơn là con số chính xác. Chính vì thế, nếu dựa vào đó mà nói đây là loại hoa 3.000 năm mới có một lần nở thì rất khó. Trên thực tế, chúng ta cũng không thể kiểm chứng được điều này”.
TS Trần Trọng Dương (Viện Hán Nôm) nói: “Các con số trong nhà Phật chỉ là huyền thoại hằng ha sa số. Chúng đều là loại số nhiều như cát sông Hằng. Về bản chất, nó chỉ là con số ước lượng chứ không phải con số chính xác”.
“Hoa 3.000 năm mới xuất hiện cũng giống như đào trong vườn của Tây Vương Mẫu trong Tây Du Ký mà thôi. Làm gì có loại đào 3.000 năm mới ra hoa, 3.000 năm mới kết quả, 3.000 năm mới chín”.
Về cách ứng xử với loại hoa huyền thoại này, theo TS Lương Xuân Trường, Viện Xã hội học: “Đây cũng chỉ là một hiện tượng tự nhiên trung tính, không có gì nghiêm trọng. Vì thế, không nên thổi bùng nó lên. Người ta có thể đến xem hoa nhưng rồi hoa sẽ tàn”.
TS Trường thậm chí còn cho rằng, không cần các nhà nghiên cứu vào cuộc. “Chỉ riêng việc nó đã nở chỗ này, chỗ kia tới vài lần trong năm nay cũng cho thấy nó là hiện tượng bình thường. Nên bình thản khi đánh giá nó. Hơn nữa, về nhân sinh nó cũng không có tác động lớn đến đời sống nên những kiến nghị đến nhà khoa học hay chính quyền chỉ là sự thổi bùng hiện tượng không cần thiết. Đây là sự kiện tự nhiên đã được văn hóa hóa. Nên để nó tự nhiên như vậy, có thể tin có thể không tin nhưng không cần nghiên cứu. Mình không nên đẩy nó đi quá xa dễ gây xáo trộn”, TS Trường kết luận.
Nhiều giả thuyết
Trả lời Thanh Niên, các nhà khoa học chuyên về di truyền, giống và côn trùng đều cho rằng, hiện chưa thể đưa ra kết luận một cách chính xác về loài hoa được cho là “3.000 năm mới nở một lần”. Tuy nhiên, các nhà khoa học cũng bước đầu đưa ra những giả thuyết về hiện tượng “hoa mọc trên cửa kính, sắt thép, chuông chùa”.
TSKH Trần Duy Quý, nguyên Phó giám đốc Viện Khoa học nông nghiệp Việt Nam, nói: “Theo quan điểm của tôi, cho đến bây giờ chưa có tài liệu nào công bố là có loài thực vật sau 3.000 năm hoa mới nở một lần mà chỉ có trong truyền thuyết của đạo Phật mà thôi”. Quan sát của ảnh chụp những bông hoa này do phóng viên cung cấp, ông Quý nhận định, đó chính là trứng của một loài côn trùng thuộc nhóm Green Lecewing. Sau khi trứng nở, côn trùng chui ra khỏi vỏ để lại vỏ giống như một bông hoa li ti màu trắng đang nở.
TSKH Vũ Quang Côn, Chủ tịch Hội Côn trùng học, sau khi quan sát những bông hoa đặc biệt này qua ảnh, nhận xét: “Chưa thể khẳng định được điều gì. Tuy nhiên, trông chúng hơi giống trứng của một loài côn trùng cánh lưới - crysôpa (còn gọi là chuồn chuồn cỏ), một loài côn trùng ăn thịt các loài côn trùng khác”.
Theo một số nhà khoa học khác, những bông hoa mọc trên cửa kính nhiều khả năng là quả thể nở ra của một loại nấm kim. Các bào tử nấm theo gió bay đi khắp nơi, bám vào cửa sắt, cửa kính, chuông chùa… gặp điều kiện độ ẩm không khí cao đã nẩy mầm và phát triển rất nhanh. Những cây nấm này sống được là nhờ hấp thụ chất khoáng trong không khí.

Cần nghiên cứu bài bản
Viện sĩ Trần Đình Long, Chủ tịch Hội Giống cây trồng Việt Nam cho rằng, chưa có cơ sở khoa học để kết luận là có loài hoa 3.000 năm mới nở một lần. “Một số nhà khoa học cho đó là một loại nấm, số khác nhận định đó là một loại ấu trùng. Tôi cho là cần phải tiến hành nghiên cứu một cách bài bản, dựa trên những bằng chứng khoa học thì mới có thể đưa ra kết luận chính xác nhất, trả lời câu hỏi đang rất thời sự này”, Viện sĩ Long nói.
Trinh Nguyễn - Quang Duẩn

Nguồn: Thanh Niên thứ sáu ngày 8/6/2012

Thứ Sáu, 8 tháng 6, 2012

Ảnh chàng Tây bón cơm người ăn mày lay động dân mạng

Cộng đồng Facebook đang chia sẻ cho nhau tấm hình ấn tượng về một anh chàng trông khá "ngầu" với cánh tay xăm trổ loay hoay cầm đũa gắp thức ăn cho một người ăn mày tàn tật trên phố.
Hành động ân cần của anh này đã làm nhiều người phải suy ngẫm, nhất là khi sự vô cảm đang trở thành một căn bệnh của xã hội hiện đại. Trong khi nhiều vụ cướp giật trên đường, người dân xúm vào nhưng không phải để giúp đỡ nạn nhân mà là để hôi của, trong khi có kẻ gây tai nạn xong lên mạng khoe thành tích, thì nghĩa cử đẹp của chàng Tây kia lại được coi là một "hiện tượng", "hành động hiếm có" khiến người ta phải chia sẻ, nhắn nhủ với nhau trên mạng.
Bức ảnh đang thu hút hàng nghìn lượt Like và hàng trăm lượt chia sẻ trên Facebook.
Cánh tay xăm trổ trong bức ảnh cũng gây chú ý của người xem. "Qua bức ảnh mới thấy, hình xăm không phản ánh tính cách, giá trị của một con người. Đừng bao giờ để vẻ bề ngoài đánh lừa bạn", một thành viên Facebook nhận xét. Một thành viên khác cũng kể chuyện từng đi xe khách và gặp một phụ xe bặm trợn, xỏ khuyên tai một bên nhưng cách ăn nói, cư xử với khách và người lớn tuổi lại rất đúng mực và hiểu ra rằng không nên "trông mặt mà bắt hình dong".
Tuy nhiên, cũng có thành viên tỏ ý nghi ngờ vì khó có thể nói được điều gì qua một bức ảnh chưa rõ nguồn gốc chụp ở đâu và trong bối cảnh nào. Một số đưa ra giả thuyết tiêu cực rằng anh Tây này là dân du lịch nên khi gặp người ăn mày thì ngồi cạnh tạo dáng chụp ảnh. Số khác còn đoán anh cố tình ăn trước mặt người lang thang với ý đồ trêu chọc. Những suy nghĩ đó phần lớn bị các thành viên khác phản bác, nhưng cũng cho thấy xã hội thật giả lẫn lộn khiến người ta mất niềm tin vào nhau và đang nhìn cuộc sống u tối hơn.

Châu An
Nguồn: VnExpress ngày 7 tháng 6 năm 2012

5 sự thật về đàn ông có vợ

80% đàn ông có vợ tìm đến người thứ ba để thỏa mãn nhu cầu tình cảm và sự thấu hiểu hơn là vì lý do tình dục.
Bạn là một người vợ rất yêu thương, quan tâm, chăm sóc chồng nhưng điều đó không đồng nghĩa với việc bạn có thể hiểu hết về chàng. Một nghiên cứu của các chuyên gia tâm lý Ấn Độ đã chỉ ra vài điều có thể bạn không nhận ra về chồng mình. Cùng tham khảo nhé!
1. Đàn ông có vợ lười biếng hơn thời còn độc thân
Người đàn ông đã lập gia đình có xu hướng lười biếng và có tính ỷ lại nhiều hơn, đặc biệt là đối với việc nhà. Bởi các chàng có suy nghĩ rằng: 'Mình không làm thì đã có vợ làm' hoặc 'Đó là công việc của phụ nữ, chưa có vợ thì đành làm vậy chứ có vợ rồi thì để vợ làm'... Với những suy nghĩ như thế, dần dần, các chàng sẽ né tránh thêm nhiều công việc khó xử hoặc không muốn làm.
2. Đàn ông có vợ ít gặp rắc rối hơn
Cho đến nay, các nhà khoa học vẫn đang cố gắng để tìm ra chính xác mô hình của sự thay đổi trong não nam giới khi chuyển từ chế độ độc thân sang "kết hôn". Nhưng qua các khảo sát tâm lý thì họ đã chỉ ra rằng, nam giới đã kết hôn có khả năng kiềm chế cảm xúc và nhẫn nhịn tốt hơn trước mọi rắc rối. Họ cũng có nhiều thói quen tích cực do luôn mang trong đầu suy nghĩ: "Làm gì cũng phải nghĩ cho vợ, cho con".
3. Đàn ông có vợ sống lâu hơn
Khi lấy vợ, nam giới được chăm sóc nhiều hơn và ý thức tự bảo vệ bản thân cũng được tăng lên. Vì thế, họ khỏe mạnh và sống lâu hơn, đặc biệt ở phương Đông và các nước mà người vợ phải "phục tùng", làm theo ý muốn của chồng. Chính tâm lý thoải mái và chế độ ăn uống, sinh hoạt điều độ là bí quyết nâng cao tuổi thọ.
4. Đàn ông có vợ ngoại tình không vì lý do tình dục
Có thể bạn không tin điều này nhưng theo khảo sát, lý do các ông chồng tìm đến người thứ ba thường là để thỏa mãn nhu cầu tình cảm, tâm sự nhiều hơn là vấn đề thể xác. Tất nhiên ở đây không bao gồm các ông chồng gặp rắc rối trong đời sống tình dục vợ chồng. 80% đàn ông ngoại tình khẳng định họ luôn khao khát một sự thông cảm, tình yêu và thấu hiểu nhưng vợ của họ vì lý do gì đó không đáp ứng được.
5. Đàn ông có vợ hay quên hơn
Khi còn yêu nhau, chàng sẽ chẳng bao giờ quên tặng quà cho bạn vào mỗi dịp đặc biệt. Nhưng khi đã thành vợ chồng thì chàng luôn tự cho phép mình "bỏ qua" công việc này. Có nhiều chàng quên thật vì ở cương vị làm chồng, chàng phải dành sự quan tâm và lo nghĩ cho nhiều việc khác. Bên cạnh đó, cũng có một số chàng cố tình quên bởi họ nghĩ rằng đã là vợ chồng thì cần gì câu nệ.
Tường Vi

Thứ Năm, 7 tháng 6, 2012

Bàn Tay Em - Xuân Quỳnh
























Gia tài em chỉ có bàn tay,
Em trao tặng cho anh từ ngày ấy,
Những năm tháng cùng nhau anh chỉ thấy
Quá khứ dài là mái tóc em đen.
Vui, buồn trong tiếng nói, nụ cười em,
Qua gương mặt anh hiểu điều lo lắng,
Qua ánh mắt anh hiểu điều mong ngóng,
Anh nghĩ gì khi nhìn xuống bàn tay?
Bàn tay em ngón chẳng thon dài,
Vết chai cũ, đường gân xanh vất vả.
Em đánh chắt, chơi thuyền thuở nhỏ,
Hái rau dền, rau rệu nấu canh,
Tập vá may, tết tóc một mình,
Rồi úp mặt lên bàn tay khóc mẹ.
Đường tít tắp, không gian như bể,
Anh chờ em, cho em vịn bàn tay
Trong tay anh, tay của em đây
Biết lặng lẽ vun trồn gìn giữ.
Trời mưa lạnh, tay em khép cửa,
Em phơi mền, vá áo cho anh.
Tay cắm hoa, tay để treo tranh,
Tay thắp sáng ngọn đèn đêm anh đọc.
Năm tháng đi qua, mái đầu cực nhọc,
Tay em dừng trên vầng trán lo âu.
Em nhẹ nhàng xoa dịu nỗi đau
Và góp nhặt niềm vui từ mọi ngã.
Khi anh vắng, bàn tay em biết nhớ
Lấy thời gian đan thành áo mong chờ.
Lấy thời gian em viết những dòng thơ
Để thấy được chúng mình không cách trở.
Bàn tay em, gia tài bé nhỏ,
Em trao anh cùng với cuộc đời em.

Đàn ông tốt chưa vợ đi đâu hết rồi?


"Mình có những người bạn gái, đã gần bốn mươi tuổi nhưng chưa từng yêu lần nào trong đời. Đúng hơn là chưa từng được ai tỏ tình bao giờ".

Đàn ông tốt chưa vợ đi đâu hết rồi?



Học cấp ba, để ý tới bạn trai cùng lớp cũng không dám nói. Lên đại học, đôi khi gặp gỡ bạn bè ở trường bên, thường bạn sẽ ngồi lẫn trong đám bạn gái thân. Đi làm để ý sếp, thì sếp đã vợ con đàng hoàng, ngoài sếp ra thấy mọi đồng nghiệp khác đều ấu trĩ và nhạt nhẽo. Mọi người lần lượt cưới, trước và sau ba mươi tuổi. Vào lứa tuổi ấy, bạn lại xách vali lên đường du học, làm quen được với một nhóm cũng – vì – chưa – bị – cưới – nên – đi – du – học, bạn càng thấy cuộc sống tự do độc thân là một lựa chọn khôn ngoan.

Bạn không định cưới Tây Tàu, nên du học là một cuộc sưu tập các quán cà phê và tiệm sách ở nước ngoài, không yêu ai lần nào. Sau dăm bảy năm buồn chân nên về nước. Có thêm được nhiều thứ xinh xẻo thời thượng và sành điệu nhưng không biết để làm gì. Về Việt Nam, bạn trở thành mẹ nuôi của một đám con nít, con của những bạn học thời đại học. Mỗi lần Tết đến, bạn đều tíu tít chuẩn bị phong bao mừng tuổi cho lũ – trẻ - con – không- phải – của – mình. Bỗng nhiên, bạn có mơ ước đi chinh phục Tây Tạng, bạn vội lên đường đi theo một nhóm người quen trên mạng. Sau chuyến đi, bạn bỗng giác ngộ cả thể chất lẫn tinh thần, đi học Yoga chăm chỉ kèm theo một loạt sách dạy về tử vi, càng đọc càng thấy tâm đắc, bỗng nhiên tự hỏi sao trước đây mình không bận tâm tới du lịch và khoa học thần bí?

Đàn ông tốt chưa vợ đi đâu hết rồi?

Và mỗi sáng lên cơ quan, việc đầu tiên của bạn là mở báo điện tử ra. Sau đó lướt qua vài trang blog hoặc Facebook của người quen bạn bè. Đôi khi có một bài viết khiến bạn dừng lại hồi lâu: Một công ty xây lắp trúng thầu dự án. Ngày xưa, chàng giám đốc này ngủ cạnh đôi dép của mình, bên đống lửa trại của thời sinh viên, bao lâu rồi nhỉ?

(Đủ lâu để một cậu trai non nớt và ấu trĩ trở thành người đàn ông thành đạt và nghiêm túc. Có điều, không phải trở thành một phần nào của bạn mà thôi).
Trưởng phòng kinh doanh của một công ty trả lời phỏng vấn về một vụ khiếu nại từ khách hàng. Con bé này ngày trước đụt thế, hóa ra bố nó là cựu phó tổng của công ty mẹ. Đúng là con ông cháu cha!

(Bạn tìm ra thêm nhiều lý do khác nữa đã kéo chân bạn ra ngồi ở cái bàn này, trước cái máy tính này, sáng sáng mở báo điện tử ra đọc!).

Trường Anh ngữ chiêu sinh và ưu đãi học phí. Cậu này xưa toàn lăn lộn trên forum, chửi nhau mấy lần.

(Cậu ấy giờ đã bắt tay vào sự nghiệp riêng, bạn vẫn còn ngồi hồi tưởng thời quá khứ ấy).

Rời màn hình, đi ra ngoài gọi vài cú điện thoại, quay về chỗ ngồi. Lại mở một trang web quen tay nào đó.
Ở đâu có một tình yêu như bạn mơ ước? Ở đâu có một người đàn ông không tì vết? Một người đàn ông sẵn sàng để bạn yêu và yêu bạn, đáp ứng đủ mọi nhu cầu mà bạn muốn có ở một người đàn ông?

Mười lăm tuổi, cậu bạn trai nào ngỏ lời, mình cũng rung động. Bất kể cậu ấy là ai, cá tính thế nào, gia cảnh ra sao. Cậu ấy chỉ cần học giỏi là đủ.

Hai mươi tuổi, thích những gì lãng mạn tuyệt đối. Sẵn sàng bỏ một kẻ theo đuổi chỉ vì kẻ ấy không biết tặng thứ hoa mà bạn thích. Và kẻ nào nói lời ngon ngọt sẽ có được trái tim yêu.

Đến ba mươi, lại cần một người đàn ông vừa lãng mạn vừa có kinh tế độc lập, lại còn phải biết đối nội, đối ngoại, lấy lòng bạn bè người thân của ta.

Bốn mươi dường như phức tạp hơn, không chỉ vừa lãng mạn, vừa có kinh tế độc lập, vừa biết ăn ở cư xử khéo léo chu đáo, lại còn phải có kiến văn, hiểu biết thời sự xã hội, có gu thẩm mỹ, không được gia trưởng, được biết mặt biết tên trên mạng internet. Và quan trọng nhất là chưa từng cưới vợ lần nào.

Không biết người yêu lý tưởng của tuổi năm mươi thì sẽ ra sao?

Bạn không nhận ra rằng, người đàn ông lý tưởng của tuổi bốn mươi chín chính là cậu trai ấu trĩ của tuôi đôi mươi, là người thanh niên ba mươi tuổi chật vật kiếm sống và lập thân lập nghiệp mà bạn đã bỏ lại sau lưng. Bạn chưa có ai yêu chỉ bởi bạn đã không bao giờ cho cậu trai ấu trĩ ấy một cơ hội để ngỏ lời.

Bởi tất cả những gì hoàn hảo, tốt đẹp của đời sống này không phải bao giờ cũng được bao gói một cách lộng lẫy. Nên bạn đã đi lướt qua người đàn ông tốt chỉ vì anh ấy không hấp dẫn. không bảnh bao ăn nói ngọt ngào, không biết lấy lòng bạn, không tỏa ra ánh hào quang thành đạt giàu có vào thời điểm bạn gặp anh ấy.
Người con trai chu đáo và chân thành có thể là một người rất vụng về, không đoán được bạn thích hoa gì, bạn ưa câu hứa hẹn nào, bạn thích được khen ra sao. Vì thế nên bạn để anh ta rớt lại ở tuổi hai mươi.

Người con trai thành đạt có thể bắt đầu hành trình trưởng thành bằng hình ảnh một cậu trai kiêu căng, ảo tưởng về bản thân nên ngày đêm chỉ theo đuổi mục đích khẳng định cái tôi to đùng ấy. Bạn thấy một kẻ kỳ quặc, khó nói chuyện, kiêu ngạo thì làm sao xứng đáng được bạn yêu?

Một người chồng tốt, yêu vợ con, chu đáo việc nhà, biết đỡ đần gánh vác cùng bạn, có khi lại là một người con trai đãng trí, nghèo và luộm thuộm, xấu trai, đi xe cũ, nghiện thuốc lá nặng, chẳng biết gì về phim ảnh và ca sĩ đang lên. Vì thế bạn cũng đánh trượt người chồng tốt ngay từ vòng gặp gỡ đầu tiên.

Và trong lúc bạn thất vọng vì hiện tại, bạn vẫn sụt sùi với những bộ phim diễn tuyệt có những anh chàng vừa đẹp trai, vừa đa tình, vừa chung tình, vừa yêu tha thiết cô bạn gái, vừa tài giỏi thành đạt, vừa sẵn sàng xả thân để làm vừa lòng cô bạn gái. Bạn buồn bã nghĩ rằng, tại sao trong đời sống, đàn ông tốt đẹp đã đi đâu? Ở đâu ba tiếng “Anh yêu em!” của riêng mình bạn mà thôi? Đàn ông tốt vì sao luôn là những người đã có vợ? Thế nhưng đàn ông tốt chưa vợ đi đâu hết rồi?
Họ không đi đâu cả, họ luôn ở bên cạnh bạn, từ lúc bạn mười lăm cho tới khi bạn bốn mươi, năm mươi.

Chỉ có điều bạn không hề nhận ra họ là ai, mà thôi.
Nguồn: Phụ Nữ Ngày Nay ngày 6/6/2012

Thứ Ba, 5 tháng 6, 2012

Lettres De Mon Moulin: I - Đến Nhà Mới


Chỉ có các chú thỏ là ngơ ngác!... Từ lâu lắm rồi họ thấy cửa cối xay đóng chặt, tường và sân cỏ mọc lan tràn, nên rút cuộc đã cho rằng dòng giống bọn xay lúa tuyệt diệt rồi. Thấy chỗ tốt họ liền lập ngay đại bản doanh ở đó, một trung tâm chiến lược... của họ nhà thỏ... Đêm tối đến, không nói ngoa tí nào, thực có đến hai mươi chú ngồi quây tròn trên sân đằng trước, đang dơ chân lên sưởi ánh trăng... Chỉ đủ thì giờ mở cái cửa tò vò, s..oạt... thế là cả trại quân tan tác, những chiếc mông trắng, đuôi giơ lên giời chạy biến vào đám cỏ rậm. Tôi mong họ sẽ trở lại.


Có một kẻ khác cũng ngơ ngác lắm khi trông thấy tôi: đó là người thuê tầng trên, một chú cú già ghê tởm, đầu như đầu nhà triết học và ở đây đã hơn hai mươi năm. Tôi thấy anh chàng ở phòng trên cao, im lặng, đứng thẳng trên chiếc trục cối xay giữa những đám vôi lở và ngói vỡ. Anh chàng nhìn tôi một lúc, mắt tròn xoe. Rồi hoảng hốt vì không nhận ra tôi, anh chàng liền kêu lên hu hu và nặng nề lắc lư đôi cánh xám đầy bụi!... Chà! Bọn triết gia ma quái này họ có chải chuốt bao giờ đâu! Có quan hệ gì! Với hình dáng ấy, với đôi mắt nhấp nháy và vẻ mặt khó chịu, anh chàng ở thuê yên lặng này cũng làm cho tôi mến hơn người khác và tôi liền lập ngay khế ước thuê mướn cho anh chàng này. Cứ như trước anh chàng giữ cả tầng trên với cửa sổ vào trên mái nhà; còn tôi dành riêng phòng dưới; một căn phòng quét vôi trắng, thấp và khum khum như buồng ăn của một nhà tu kín.


Chính từ nơi đây, tôi viết thư cho bạn, cửa phòng mở toang đón ánh nắng mặt trời. Một cánh rừng thông xinh xắn, tưng bừng ánh sáng thoai thoải đổ dài trước mặt tôi, xuống tận chân đồi. Phía chân trời ngọn núi Alpilles nhỏ nhắn nổi bật lên rõ rệt... Không một tiếng động, thỉnh thoảng ở đằng xa xa một tiếng sáo, một tiếng chim trong bụi hương thảo, một tiếng nhạc la trên đường... Cả cái cảnh đẹp miền Provence này chỉ sống bằng ánh sáng.


Và bây giờ làm sao bạn làm sao có thể bắt tôi luyến tiếc  cái thành phố Ba Lê ồn ào và đen tối của bạn! Ở trong cối xay, tôi thấy dễ chịu lắm. Đó chính là nơi tôi muốn tìm kiếm từ lâu, một nơi thơm tho, ấm áp, cách xa hàng ngàn dặm!... các nhật báo, xe cộ,  sương mù. Chung quanh tôi biết bao là thứ đẹp! Tới đây chưa đầy tám ngày mà đầu óc tôi đã đầy cảm giác và kỷ niệm... Đây này, không lâu la gì, mới chiều hôm qua tôi được xem các đàn cừu trở về trại dưới chân đồi và tôi đoan với các bạn rằng tôi không có đổi cảnh tượng này lấy tất cả các buổi biểu diễn mở màn ở các rạp hát thành Ba Lê trong tuần này đâu nhé. Đây các bạn xem:

Cần phải nói để các bạn biết ở miền Provence, mỗi khi trời bắt đầu nóng, người ta có lệ cho các bầy chiên lên nghỉ mát ở trên núi. Người và vật ở đó năm hay sáu tháng, ngủ ở ngoài trời, cỏ ngập đến bụng; rồi khi ngọn gió lạnh rùng mình của mùa thu bắt đầu thổi, họ trở xuống đồng bằng và quay về gặm cỏ một cách trưởng giả trên những ngọn đồi nhỏ xám đầy hương thơm của cây hải hoa... Vậy thế là chiều hôm qua, bầy chiên đã trở về. Từ buổi sáng, cổng mở rộng hai cánh để đón, các chuồng chiên đầy rơm tươi. Từng giờ một, người ta bảo nhau:"Bây giờ họ ở Eyguieres, e bây giờ họ ở Paradou". Và đằng xa chúng ta thấy bầy chiên tiến đến trong đám bụi mù trời. Cả con đường cái như cùng đi với họ... Bọn chiên đực, già, đi đầu, sừng đưa về đằng trước, dáng điệu hùng hổ; sau chúng là phần lớn đàn cừu, các chị cừu mẹ hơi uể oải, các chú chiên con đi lẫn dưới chân mẹ. Các nàng la đeo gù đỏ vừa đi vừa rung rinh những chiếc rổ to trong đựng các chú chiên con mới sinh được một ngày, rồi đến các anh chó mồ hôi nhễ nhại, lưỡi thè ra tận đất và hai chàng chăn chiên tai quái, cứng nhắc trong chiếc áo sợi to màu đỏ xám, dài chấm gót như chiếc áo thầy tu.

Tất cả các bạn đó vui vẻ đi qua trước mặt chúng tôi, kéo ùa qua cổng, chân bước rầm rập như tiếng mưa rào. Cảnh tượng trong nhà mới thật là cảm động. Từ trên chỗ đậu cao, các chú công bự xanh và vàng, mào tựa vải thưa, nhận ra những kẻ vừa mới về và chào đón họ bằng một tiếng kèn inh tai. Cả chuồng gà vừa thiu thiu ngủ cũng vội vàng tỉnh dậy. Tất cả mọi vật đều dậy hết: nào bồ câu, nào vịt, nào gà tây, gà Nhật Bản. Sân gà vịt như điên cuồng, các chị gà mái bảo nhau định thức suốt sáng!... Người ta có thể cho rằng mỗi chú cừu đều đem theo về, đượm trong bộ lông, cùng với hương thơm của rừng núi một chút khí trời mạnh mẽ trên núi cao, làm cho say sưa và muốn nhảy cỡn chơi vui...

Trong cảnh nhộn nhịp đó, bầy chiên về chỗ ngủ. Không còn cảnh tượng nào thú vị hơn cảnh tượng lúc này. Các chàng chiên đực cảm động khi lại nhìn thấy chậu đồ ăn quen thuộc. Các chú chiên con, chiên nhỏ tí, sinh ở dọc đường chưa từng nhìn thấy trại bao giờ, nhìn chung quanh với một vẻ bỡ ngỡ lạ lùng.

Nhưng cảm động hơn hết là các anh chó, các anh chó can đảm của người chăn chiên, bận rộn vô cùng vì các đàn chiên, và chỉ biết có đàn chiên trong trại. Chàng chó gác cổng tự trong góc cũi tha hồ gọi. Thùng nước trong múc từ dưới giếng lên tha hồ ra hiệu, chúng không muốn trông thấy gì, không muốn nghe thấy gì hết trước khi bầy chiên về chỗ, then cửa chấn song đóng chặt và các người chăn chiên ngồi vào bàn ăn  trong gian phòng thấp. Mãi tận lúc đó chúng mới chịu về chỗ ngủ và ở đó chúng vừa liếm dĩa súp, vừa kể cho các bạn trong trại nghe công việc đã làm trên núi cao, một miền đen tối có chó sói và các hoa ngón tay to, đỏ thắm đầy ắp sương mai.








Lettres De Mon Moulin: Mở Đầu


Trước mặt ông Honorat Grapazi, chưởng khế tại Pamperigouste.

Đã đến trình diện:

Ông Gaspard Mitiflo, chồng bà Vivette Cornille trại chủ tại Cigalieres và ngụ tại đó.
Ông Mitiflo, bằng các văn thư này, đã đoạn mại và chuyển dịch với sự đảm bảo của luật pháp và thực tế, miễn trừ tất cả các món nợ, quyền ưu tiên và để đương, cho ông Daudet, thi sĩ ngụ tại Ba Lê, có mặt tại đây và chấp thuận.

Một chiếc cối xay gió và xay bột, tọa lạc tại khu vực sông Rhone, trung tâm xứ Provence, trên một ngọn đồi giồng thông và sến xanh, chiếc cối xay này đã bỏ hoang từ hơn 20 năm nay, không còn xay được nữa, chứng cớ là các giàn nho dại, rêu, hải hoa và các cây tầm gửi khác đã bò lên tận đầu hai cánh.

Dù vậy, với tình trạng hiện thời, chiếc bánh xe to đã gãy, sân đằng trước cỏ mọc đầy trên gạch, ông Daudet cũng thấy cối xay đó hợp ý ông, có thể dùng làm chỗ để ngâm thơ được, nên nhận mua, chịu tất cả mọi sự có thể xảy sau này, không kiện cáo gì người bán về những sự sửa chữa có thể phải làm.
Việc đoạn mại này đã bán toàn thể theo giá đã định. Ông Daudet thi sĩ đã dặt tại văn phòng bằng tiền hiện lưu hành. Số tiền này ông Mitiflo đã nhận đủ với sự hiện diện của các chưởng khế và các nhân chứng ký tên dưới đây, phái lai sẽ lập sau.

Bản văn này làm tại Pamperigouste, tại văn phòng ông Honorat, trước mặt ông Francet Mamai, tài tử thổi sáo và ông Louiset dit le Quique mang thánh giá ở nhà giòng áo trắng.

Đã cùng ký tên với hai bên đương sự và chưởng khế, sau khi đã đọc xong.

Ảnh minh họa: lấy từ Internet

Lettres De Mon Moulin - Alphonse Daudet

"Lettres de mon moulin" là tập truyện ngắn của văn hào Alphonse Daudet (1840 - 1897). Tác phẩm gồm những truyện nhỏ mà tác giả đã viết khi về nghỉ tại một cối xay cũ kỹ ở miền Nam nước Pháp, là nơi quê hương tuyệt vời của tác giả. Giá trị của tác phẩm này đã vượt qua cả không gian và thời gian vì những truyện ngắn thâu góp trong tác phẩm nhiều khi rất sâu sắc, châm biếm, thi vị hay chứa chan tình cảm khiến người đọc phải say mê. Chính tác giả đã viết:"Đấy chính là tác phẩm tôi thích nhất, không phải về phương diện văn chương mà bởi vì tác phẩm này đã nhắc nhở cho tôi những giờ khắc đẹp nhất của tuổi trẻ, những trận cười điên cuồng, những phút say mê không hối hận, nhũng bộ mặt, những bóng dáng bạn bè, mà sau này không bao giờ tôi còn được trông thấy nữa".

Dịch giả: Nguyễn Xuân Hiếu và Trần Mộng Chu
Ảnh minh họa: lấy từ Internet